Có những lúc nỗi nhớ thoảng qua
Như cơn gió Nồm Nam quê mẹ
Dư vị sao ngọt ngào đến thế
Là mối tình đầu giữa anh và em.
Có những phút êm đềm, bình yên
Lòng bỗng dưng dạt dào nỗi nhớ
Khi nghĩ về quê hương, xứ sở
Đang cách xa thăm thẳm tận chân trời.
Sâu lắng và da diết không nguôi
Là nỗi nhớ anh em đồng đội
Những năm tháng đạn cày, bom dội
Chung chiến hào, sống chết bên nhau.
Nỗi nhớ nhung muôn sắc muôn màu
Thao thức canh thâu, mắt quầng đêm trắng
Là nỗi nhớ người yêu xa vắng
Ngày qua ngày cánh nhạn vẫn biệt tăm.
Lặng lẽ, âm thầm cùng với tháng năm
Nỗi nhớ bạn thân chưa lần gặp lại.
Và, nỗi nhớ bùng lên như lửa cháy
Khi con về vắng bóng mẹ yêu thương.
Đặng Hữu Trung
Mátxcơva - Xứ Nghệ, 2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét